Cà phê 50 nghìn mỗi sáng = 9 ngày làm việc mỗi năm
Ly cà phê mang đi mỗi sáng trước khi vào công ty là thói quen tôi không nghĩ tới hai lần trong nhiều năm. 50 nghìn, năm ngày một tuần, chỉ ngày làm việc. Không phải khoản chi tôi từng liệt vào danh sách “cần xem lại”.
Cho tới hôm tôi thử quy đổi nó ra giờ, chỉ vì tò mò sau khi làm phép tính cho một khoản chi lớn hơn.
Con số nhỏ, cộng dồn không nhỏ
50 nghìn một ngày, 5 ngày một tuần, 52 tuần: 13 triệu một năm. Con số đó tôi từng biết mơ hồ, nhưng chưa từng cộng ra cụ thể.
Với tỷ giá đời của tôi lúc đó khoảng 180 nghìn một giờ:
13.000.000 / 180.000 ≈ 72 giờ
72 giờ, chia cho 8 tiếng một ngày làm việc, ra đúng 9 ngày. Chín ngày làm việc trọn vẹn trong một năm, chỉ để có ly cà phê mỗi sáng.
Tôi không bỏ cà phê
Đây là phần tôi nghĩ nhiều người mong đợi bài này kết thúc bằng — “và tôi đã bỏ cà phê, tiết kiệm được X triệu”. Không phải vậy. Tôi vẫn uống, gần như mỗi sáng.
Điều thay đổi không phải hành vi. Là cách tôi nhìn nó. Trước đó tôi nghĩ về ly cà phê như một khoản chi nhỏ, không đáng bận tâm. Sau khi tính ra 9 ngày, tôi nhìn nó như một lựa chọn có ý thức — tôi đang chọn đổi 9 ngày làm việc một năm để lấy một thói quen mang lại điều gì đó cho buổi sáng của mình. Nếu điều đó đáng, tôi giữ. Nó đáng, với tôi.
Vì sao phép tính này có ích hơn là chỉ “tiết kiệm hơn”
Lời khuyên tài chính phổ biến hay dừng ở “cắt cà phê, để dành tiền”. Lời khuyên đó bỏ qua một điều: có những khoản chi nhỏ mang lại giá trị thật, không chỉ là thói quen lãng phí.
Phép quy đổi ra giờ không nói bạn nên cắt gì. Nó chỉ cho bạn biết cái giá thật của từng lựa chọn, để bạn tự quyết cái nào đáng giữ, cái nào không. Với tôi, cà phê đáng giữ. Có những khoản chi khác, sau khi tính ra số giờ, tôi lại thấy không đáng như tôi tưởng — nhưng đó là chuyện của bài khác.